Nguyên lý cơ bản của công thức pha loãng
Công thức pha loãng C₁V₁ = C₂V₂ là công thức cơ bản để tính nồng độ và thể tích dung dịch. C₁ = nồng độ ban đầu, V₁ = thể tích ban đầu, C₂ = nồng độ cuối, V₂ = thể tích cuối. Ví dụ: để pha loãng 10 mL dung dịch 1000 ppm thành 100 ppm: 1000 × 10 = 100 × V₂ → V₂ = 100 mL. Thêm 90 mL nước. Công thức này dựa trên định luật bảo toàn lượng chất tan. Số mol chất tan không đổi trước và sau khi pha loãng; chỉ thể tích dung môi tăng lên. Đơn vị nồng độ: ppm, M (nồng độ mol), %, mg/L, μg/mL. Cần duy trì tính nhất quán của đơn vị trong tính toán.